Có đôi khi, bạn mải
mê sống gấp mà quên đi
những điều vốn nhỏ nhặt
nhưng lại mang ý nghĩa vô
cùng lớn lao... 1. Người phụ nữ quét dọn
Trong tháng thứ hai học tại
trường y tá, giáo sư giao cho
chúng tôi một bài kiểm tra đột
xuất. Là một sinh viên chăm chỉ,
tôi dễ dàng giải quyết xong các
câu hỏi, nhưng mọi việc không
còn suôn sẻ ở câu hỏi cuối
cùng: “Em hãy cho biết tên của
người phụ nữ vẫn quét dọn
trong trường là gì?”. Hẳn đây chỉ
là trò đùa cho vui. Tôi đã gặp
người phụ nữ đó rất nhiều lần.
Cô ấy cao, tóc đen, khoảng
chừng 50 tuổi, nhưng ai mà nhớ
được tên cô ấy chứ.
Tôi nộp bài và bỏ trốngcâu hỏi
cuối. Trước khi lớp học kết thúc,
một sinh viên hỏi giáo sư liệu
câu hỏi cuối có được tính vào
điểm bài thi hay không.“Hiển
nhiên rồi,” giáo sư trả lời. “Trong sự nghiệp của mình, các
bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều người.
Tất cả họ đều quan trọng. Họ
đáng được bạn quan tâm, chú ý,
dù cho những gì bạn dành cho
họ chỉ là nụ cười và lời chào
hỏi”. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên
bài học đó. Và tôi cũng đã biết
được rằng tên người phụ nữ ấy
là Dorothy. 2. Bận Thuở xưa, có một người thợ xẻ
tới xin việc tại một xưởng mộc,
và anh được nhận vào làm. Lương bổng cũng như các điều
kiện làm việc ở đây thật tốt. Vì lẽ
đó, người thợ xẻ gỗ xác định,
anh phải làm việc hết sức mình.
Người chủ xưởng đưa cho anh
một cái rìu và chỉ cho anh khu
vực làm việc. Ngày đầu tiên, người thợ xẻ hạ
được 18 cây. “Tuyệt quá,” ông
chủ xưởng khen ngợi, “Cứ tiếp
tục thế nhé!”. Phấn khởi trước
lời khen của ông chủ, ngày hôm
sau, người thợ xẻ làm việc chăm
chỉ hơn, nhưng dù thế, anh cũng
chỉ hạ được 15 cây. Ngày thứ 3, anh làm việc chăm
chỉ hơn nữa, nhưng rồi anh
cũng chỉ hạ được 10 cây. Ngày kế ngày trôi qua, số lượng
cây anh hạ được ngày một ít đi. “Có lẽ mình đang ngày càng kiệt
sức rồi”, người thợ xẻ nghĩ.
Anh tới gặp ông chủ và xin lỗi,
anh nói không hiểu chuyện gì
đang xảy ra. Ông chủ xưởng
mộc hỏi anh: “Lần gần đây nhất
anh mài lại rìu là hôm nào?”. “Mài ư? Tôi chẳng còn thời gian
mà mài nữa. Tôi còn mải bận hạ
cây mà…”.